in

Bế tắc trong sự nghiệp

Tôi là nữ, 27 tuổi, cao ráo, nhìn được, gia đình nghèo. Tôi hoàn toàn không biết hoạch định công việc và tìm đường hướng đúng đắn.

Do học ngành không phù hợp với tính cách nên năm 24 tuổi tôi mới tốt nghiệp ngôn ngữ Nhật tại một trường đại học ở tỉnh nhỏ; ngoài ra tôi còn biết thêm tiếng Anh nhưng chỉ ở mức đọc hiểu văn bản (tôi thông thạo ngữ pháp). Tôi có chứng chỉ quốc tế của hai ngôn ngữ này, cụ thể Toeic 500 và JLPT N3. Tôi nói để mọi người dễ hình dung sự việc chứ không có ý khoe khoang vì hiểu bằng cấp như mình đã quá phổ biến.

Sau khi ra trường, tôi lên Sài Gòn xin việc, ôm hoài bão sẽ vào một công ty năng động, ở đó mọi người giao tiếp với nhau bằng tiếng Nhật, nâng cao khả năng ngoại ngữ của mình. Có lẽ do năng lực hạn chế nên tôi chỉ xin được công việc sử dụng kỹ năng đọc hiểu tiếng Nhật (kỹ năng này tôi thành thạo và không có nhu cầu học nâng cao thêm), cộng thêm mức lương chính thức có phụ cấp lại quá thấp. chưa đến 5 triệu thời điểm năm 2019. Lương không đủ trang trải mức sống cơ bản nên chỉ được một thời gian ngắn tôi xin nghỉ, chuyển qua làm các công việc trái ngành khác như phục vụ nhà hàng, dọn phòng khách sạn, phụ bếp… chỉ để có thêm ít tiền lo cho cuộc sống khi không nơi nương tựa ở mảnh đất phồn hoa này.

Trong thời gian này, tôi tự học nghe nói một mình nhưng không thành công. Tôi không phản xạ và tư duy được khi rơi vào tình huống thực tế. Tôi nghĩ học một mình không được nên ấp ủ dự định để dành ít tiền tham gia các khóa học giao tiếp tiếng Nhật cơ bản do người Nhật dạy. Vậy mà mỗi khi dư được ít tiền lại có sự cố bất ngờ xảy đến, thành ra mãi chưa thực hiện được ý định đó. Hơn hai năm kể từ khi ra trường, tôi vẫn làm những việc không có chuyên môn, không sử dụng ngoại ngữ nên đôi khi cảm thấy tấm bằng đại học của mình vô giá trị. Tôi tiếc nuối những gì mình đã học được ở trường đại học và hai ngôn ngữ chưa trọn vẹn của mình. Tôi dần tự ti, rời xa bạn thân khi cảm thấy bạn không còn tôn trọng mình nữa. Bạn có vị trí công việc và mức lương khá tốt so với tôi, nhiều lần tôi chủ động nhắn tin hỏi thăm (bạn ít khi chủ động nhắn tin cho tôi), thấy bạn đã đọc tin nhắn nhưng mấy ngày sau vẫn không trả lời. Bạn còn nhiều lần nói không muốn chơi với tôi, tôi không có gì để bạn phải chơi cùng. Điều này làm tôi tổn thương và có một thời gian rơi vào trầm cảm. Hiện tôi vượt qua được và có cái nhìn khác về cuộc đời.

Về phần tình cảm, thời sinh viên tôi từng yêu, khi yêu là hết mình, thế mà thường nhận lại sự phản bội. Khi thất tình tôi có xu hướng buồn bã thời gian dài, mất tập trung, ảnh hưởng đến việc học. Ý thức được nhược điểm đó, từ khi ra trường tôi không yêu ai, cũng không cho ai hy vọng gì với mình. Tôi cảm nhận mình chai sạn với tình yêu, không có ý định lập gia đình và sinh con bởi hiểu trách nhiệm và sự thiêng liêng của người làm vợ, làm mẹ là như thế nào. Tôi thấy không có tình yêu thì buồn nhưng bù lại khả năng tập trung cho công việc tốt hơn. Hơn nữa, công việc hiện tại chưa ổn, không biết gỡ từ đâu để có thể đi theo đúng hướng. Tôi muốn thông thạo kỹ năng nghe nói tiếng Nhật, vào làm trong một công ty Nhật ở bất cứ bộ phận nào có chuyên môn rõ ràng, có cơ hội tích lũy kinh nghiệm thực tế, tư duy, tầm nhìn, lên được quản lý sau 5 đến 10 năm cống hiến.

Tôi tìm đọc thêm sách về những khúc mắc trong lòng nhưng chưa thấy có sách nào nói cụ thể về vấn đề này. Tôi đặt mốc thời gian từ đây cho đến cuối năm phải nghe nói tiếng Nhật ở mức có thể sử dụng được trong công việc, nhưng nếu cứ học một mình và trong tình hình dịch bệnh diễn biến phức tạp như thế này thì khó hoàn thành mục tiêu. Tôi phải làm gì đây, xin mọi người giúp tôi.

Hòa

Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc

Nguồn: VnExpress

What do you think?

Written by Biên tập

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

GIPHY App Key not set. Please check settings

Doanh nghiệp tài trợ phòng khám sàng lọc Covid-19 cho Bệnh viện Gò Vấp

Chồng thích tự do bay nhảy