Mẹ để ba nắm tay một người đàn bà khác…

Mẹ muốn kết thúc trước khi ba lại càng lún sâu lầm lỡ, càng khiến mẹ thêm đau lòng. Đừng trách ba không đủ nghĩa tình với mẹ. Yên hãy cứ nghĩ duyên phận tàn rồi, nối chẳng liền, hàn chẳng gắn nổi, vậy thôi…

Hôm ấy, ba gọi về nhà, nói là ba nhớ Yên. Mẹ không nói gì, vẫn nghe giọng ba trầm ấm quen thuộc. Mẹ nhớ giọng nói này của những ngày trước, lúc ấy mỗi ngày mẹ đều muốn nghe. Dù là yêu thương xa xôi, cách nhau cả một vòng trái đất nhưng mẹ vẫn thấy như giọng ba kề bên mẹ. Còn bây giờ, ba vẫn ở xa mẹ như thế, vậy mà mẹ chẳng tìm nổi chút gần gũi nào nữa. Mẹ ôm Yên vào lòng, Yên cười nhẹ tênh, còn lòng mẹ lại nặng đến không thở nổi…

Hơn 2 tháng trước, ba nói cuối tuần sẽ về thăm mẹ con mình. Vậy mà mẹ cứ đếm mãi đến gần 10 cái cuối tuần cũng chưa thấy dáng ba đâu. Mẹ hỏi thì ba lại bảo việc nhiều quá, ba chưa buông để về được. Mẹ cũng không trách, chỉ nói khéo để ba sắp xếp về gần mẹ con mình. Mẹ đỡ lo mà ba cũng chẳng phải nhọc lòng chối từ cám dỗ. Vì mẹ biết ba cũng đang vướng bận một người đàn bà khác khi xa mẹ. Đàn ông mà, có dễ dàng thoát khỏi cám dỗ khi xa vợ con đâu? Nói là không đau lòng thì mẹ dối Yên rồi. Nhưng mẹ là vợ, là mẹ, mẹ không thể cứ gào lên mà trách ba, mà cuồng khóc oán hận. Mẹ còn muốn Yên thấy ba mẹ bên cạnh nhau. Mẹ còn muốn ba quay về với mẹ con mình. Và mẹ đã tin, ba vẫn chưa lạc lối đến quên cả đường về…

Mẹ còn muốn ba quay về với mẹ con mình – Ảnh minh họa: Internet

Rồi ba cũng về thật, mẹ thấy dáng ba khệ nệ với gói nhỏ túi to ở cửa sân bay. Chắc ba tranh thủ mua hết mấy món mẹ vòi cho Yên mấy lần trước. Ba nhìn mẹ cười, tự dưng mẹ lại thấy yên lòng đến lạ. Lúc đó mẹ tự nhủ, thôi kệ hết đi, ba về là được rồi. Thế rồi nhà mình ba người lại vui vầy như ngày Yên mới chào đời. Tối hôm đó, khi Yên đã ngủ say, mẹ kéo tay ba xuống phòng khách. Mẹ pha cho ba ly trà nhài, loại trà ba hay uống vào buổi tối. Mẹ khẽ hỏi về người đàn bà kia, mẹ muốn rõ ràng hết thảy. Ba nói với mẹ, ba muốn quay về, ba thật lòng muốn trở về. Mẹ im lặng, mẹ cứ để tay mình trong tay ba. Lòng mẹ đã thôi những bão tố, mẹ lại chỉ muốn bình yên bên ba và Yên.

Để rồi tối hôm đó, có số lạ gọi vào điện thoại của mẹ. Giọng một người phụ nữ, tự xưng mình là bạn gái của ba. Cô ấy bảo đã vào thành phố, đang ở sân bay đợi ba. Nếu ba không ra thì cô ấy tự tử cho ba vừa lòng. Mẹ thấy mặt ba trầm lại, mông lung mờ mịt. Ba bảo mẹ đi cùng ba ra sân bay. Mẹ gật đầu. Mẹ chợt nghĩ, nếu cô ấy có chuyện gì thì phải thế nào? Cô ấy vẫn còn trẻ người non dạ. Bỗng dưng mẹ nghĩ đến Yên, rồi nghĩ đến cha mẹ cô ấy. Mẹ lo sợ, là thật…

Ba nói với mẹ, ba muốn ở bên cô ấy để khá hơn đôi chút. Mẹ cũng không nghĩ ngợi gì, gật đầu đồng ý liền. Mẹ một mình lặng lẽ trở về, quay đi với dáng vẻ ba lo lắng cho người phụ nữ đó. Mẹ đã tự nhủ, ba cũng phải có trách nhiệm với lỗi lầm của mình. Và mẹ cũng phải chấp nhận tình huống này như việc phải xảy ra để ba trở về với gia đình mình. Chỉ là mẹ không biết, hóa ra mẹ đã quá ngây thơ rồi. Đêm đó, hai người họ nào có chia tay phân li gì đâu, còn kéo nhau vào khách sạn triền miên cả đêm. Là người phụ nữ đó gửi cả hình cho mẹ xem…

Thề rồi, mẹ quyết định để ba nắm tay một người đàn bà khác…

Thề rồi, mẹ quyết định để ba nắm tay một người đàn bà khác… – Ảnh minh họa: Internet

Mẹ thương ba, mẹ vẫn còn nghĩ mình đủ thứ tha cho ba. Nhưng mẹ hiểu, giữ một người lòng dạ đã không còn dành cho mình chỉ là vô ích. Mẹ yếu đuối thật nhưng không nhu nhược. Mẹ muốn kết thúc trước khi ba lại càng lún sâu lầm lỡ, càng khiến mẹ thêm đau lòng. Mẹ không muốn đem bao dung của mình để dung túng thêm cho lỗi lầm của ba. Ít ra, mẹ vẫn còn muốn giữ một đoạn nhân duyên đã từng hạnh phúc ba đã dành cho mẹ, muốn cảm ơn ba đã mang Yên đến với mẹ.

Mẹ xin lỗi Yên vì quyết định này của mình. Nhưng mẹ tin, một mai khi Yên lớn lên, Yên sẽ ủng hộ những gì mẹ đã làm. Yên sẽ hiểu, mọi phụ nữ vẫn là nên học cách buông tay để lòng nhẹ, tim an. Mẹ cũng muốn Yên biết rằng, dù ba có từng có lỗi với mẹ ra sao, ba vẫn sẽ luôn là người cha duy nhất trên thế gian này yêu thương Yên hết lòng. Đừng trách ba không đủ nghĩa tình với mẹ. Yên hãy cứ nghĩ duyên phận tàn rồi, nối chẳng liền, hàn chẳng gắn nổi, vậy thôi…

Yên giờ nhỏ bé nằm cạnh mẹ, ngủ ngon đến mức miệng còn hé cười. Mẹ cứ mong con như cái tên của mình, An Yên một đời, đừng vương bão tố ngoài kia. Yên cứ bình yên như thế mà nắm tay mẹ đi tiếp chặng đường phía trước, cùng mẹ bắt đầu một cuộc sống mới. Mẹ con mình sẽ lại bình yên, sẽ lại rạng ngời vào một ngày không còn ba ở bên, được không con?

Leave a Reply