Đàn ông khi giàu sang thường quên lời thề lúc nghèo khó

Lòng dạ anh ta chị đã thấu hiểu tận cùng rồi. Nghèo hèn thì anh tìm về với chị, giàu sang thì vứt bỏ chị như một chiếc áo cũ nát. Từ nay, chị không muốn thấy anh ta nữa. Dù giàu hay nghèo chị vẫn muốn lòng mình được thanh thản, bình yên.

Chị bán bánh mì ngay ngã tư đường. Buổi sáng chị phải đẩy xe ra thật sớm, buổi trưa lại đẩy về. Tôi quen với chị qua những lần mua bánh mì ăn sáng. Chị còn trẻ lắm, chừng hơn ba mươi một chút nhưng phơi nắng khổ cực ngoài đường khiến chị già hơn tuổi.

Hôm nay tôi cũng ghé qua mua một ổ bánh mì lót dạ. Trong lúc chị thoăn thoắt cắt chả nhhét vào ổ bánh mì thì một chiếc xe tay ga chạy tới phanh kít lại. Không nhìn chị, người đàn ông nói to: “Bán hai ổ bánh mì, một chả lụa, một ốp la”. Tôi thấy chị khựng lại giây lát, đưa mắt nhìn nhanh người đàn ông rồi loạng choạng suýt ngã. Người đàn ông nhìn rõ mặt chị rồi phóng xe chạy thẳng.

Chị nói, anh ta từng là chồng sắp cưới của chị – Ảnh minh họa: Internet

Chị nhìn theo bóng chiếc xe mất hút rồi. Trên khuôn mặt khắc khổ trào ra dòng nước mắt, chị đưa tay quệt ngang. Tôi tò mò quá, hỏi anh ta là ai. Có mấy chữ mà chị như đánh vần từng tiếng: “Anh ta từng là chồng sắp cưới của chị”.

Bình tĩnh một chút, chị kéo chiếc xe bánh mì sát vô trong rồi bảo tôi ngồi xuống chị kể cho nghe. Lòng dạ con người sao mà bạc bẽo quá đỗi. Ngày trước cũng ở một ngã tư như vầy, anh ta sửa xe máy còn chị bán bánh mì. Mới đầu còn xa lạ, sau thân quen dần. Cuộc đời ai cũng mưu sinh cực nhọc. Quê anh tận miền Tây, còn chị miền Trung. Cùng dãi nắng, dầm mưa kiếm từng đồng tiền gửi về cho cha mẹ ở quê khiến anh chị cảm thông và gần gũi với nhau hơn. Rồi thương nhau, hai người dọn về sống với nhau như vợ chồng.

Cơ mà nghèo quá, căn nhà trọ cũng tuềnh toàng. Mùa mưa là dột tứ bề. Chị chỉ ao ước được một lần mặc áo cô dâu mà vẫn chưa làm được do gom góp bao nhiêu vẫn không đủ. Anh ta là người hiền lành, chịu thương chịu khó. Thôi thì cuộc đời cho mình bao nhiêu thì mình hưởng bấy nhiêu, chị nghĩ anh chị thương nhau giữa cuộc sống khổ cực vậy là đủ rồi.

Cuộc sống vẫn cứ như vậy. Cho đến một hôm anh ta đang sửa xe phải nhập viện cấp cứu. Bác sĩ có nói với chị là anh ta cần phẫu thuật gấp, một khối u ở bụng. Mà chi phí ca phẫu thuật lên đến cả trăm triệu. Tiền ở đâu bây giờ? Chị về nhà vét hết số tiền dành dụm, chạy vạy vay mượn mọi người xung quanh một ít vẫn không đủ. Chị đánh liều gọi về quê cho cha mẹ bán cặp bò đang lớn. Nghĩ cũng thương cha mẹ vì gia tài đâu có gì ngoài cặp bò, nhưng tính mạng của anh mới quan trọng.

Ca phẫu thuật thành công, anh tỉnh dần. Nắm lấy tay chị anh thầm nói tiếng cảm ơn, rồi hứa sau này khỏe mạnh sẽ lo lắng và bù đắp cho chị. Anh khỏe, ra sửa xe ở ngã tư lại. Anh tính đợi tháng sau dắt chị về quê ra mắt ba mẹ rồi làm mấy mâm cơm đơn giản cho chị có danh phận mà sống với anh.

Anh hứa sau này sẽ lo lắng và bù đắp cho chị – Ảnh minh họa: Internet

Anh dạo đó có thói quen mỗi ngày mua 2 tờ vé số. Anh nói với chị, lỡ may ông trời thương thì cho hai đứa đổi đời. Có tiền rồi, anh sẽ cưới em, hai đứa đỡ vất vả… Một buổi sáng như thường lệ, anh mua hai tờ vé số. Đến chiều, bà bán vé số hớt hơ hớt hải chạy tới nói là anh đã trúng số rồi, một cặp là 3 tỷ. Nghe chữ tỷ thốt ra từ miệng bà bán vé số mà anh không tin nổi. Anh rút cặp vé ra, dò đi dò lại cả chục lần mới tin. Chị mừng quá, ôm anh chảy nước mắt.

Hôm sau anh nói anh nghỉ bán đi lãnh tiền. Chị đi bán rồi về sớm, hai người đi ăn mừng. Nhưng hôm đó, sau bữa bán bánh mì chị về chờ cả ngày mà không thấy anh quay lại. Cả mớ quần áo, đồ đạc cũ nát của anh đều bỏ lại, anh không mang theo thứ gì.

Chị lần tìm anh mỏi mệt, sợ anh có chuyện không hay. Lỡ người ta biết anh trúng số người ta cướp, hay giết anh rồi cũng nên. Gần như cả tháng nhờ những người bán vỉa hè chị mới biết anh chuyển về sống ở một chung cư gần đó. Chị chờ ở cổng chung cư cả đêm, từng người đi qua đi lại mà không thấy anh. Chợt chị đứng vụt dậy, anh chạy xe tay ga thời thượng chở sau lưng là một cô gái rất sành điệu. Anh nhìn thấy chị, khựng lại chút rồi rồ ga phóng thẳng.

Sau hôm đó, chị hiểu lòng dạ anh ta nên chị cũng không đi tìm làm gì. Ở đời mà, “giàu đổi bạn, sang đổi vợ”. Anh ta giờ giàu có rồi, đâu thể sống với một người nghèo hèn như  chị.

Chị thở dài, rồi đứng lên đẩy xe bánh mì đi sâu vào một con hẻm hun hút. Tôi bần thần cầm ổ bánh mì trên tay ngó theo bóng người đàn bà lam lũ.

Ít lâu sau tôi lại mua bánh mì của chị. Lúc ấy cũng vắng khách, chị hỏi tôi còn nhớ câu chuyện hôm bữa chị kể không. Tôi gật đầu. Chị bảo, đêm qua chị đang ngủ thì anh ta gõ cửa phòng chị. Người anh xây xước, áo quần rách rưới như vừa trải qua một cuộc đánh nhau. Nhìn anh ta thảm hại vô cùng.

Anh ta bảo hết chỗ để đi rồi. Trúng số, anh ta vung tiền ăn chơi, cặp bồ chân dài. Còn một ít tiền bị ả kia lừa lấy hết sạch, còn thuê người đánh một trận. Giờ anh ta tay trắng. Anh ta xin chị tha thứ, cho anh ta cơ hội được chuộc lỗi.

Chị bảo, lòng dạ anh ta chị đã thấu hiểu tận cùng rồi. Đàn ông khi giàu sang mấy ai thường nhớ lời thề khi nghèo khó. Nghèo hèn thì anh tìm về với chị, giàu sang thì vứt bỏ chị như một chiếc áo cũ nát. Chị gạt nước mắt và đuổi anh ta ra khỏi phòng.

Từ nay, chị không muốn  thấy anh ta nữa. Dù giàu hay nghèo chị vẫn muốn lòng mình được thanh thản, bình yên.

Leave a Reply